RSS

Ấn tượng ảnh báo chí

07 Nov

“Một bức ảnh với phần chú thích đầy đủ có sức công phá hơn cả ngàn chữ.” Vì thế, nếu muốn thu hút độc giả, các tờ báo cần phải lưu tâm đến tiêu chí của những bức ảnh.

Bức ảnh nên có bố cục rõ ràng, trông tự nhiên và có thần

Để trình bày thông tin rõ ràng, bức ảnh phải có trọng tâm để tất cả các thành phần quan trọng của nó hiện lên trước mắt độc giả ngay khi họ nhìn thấy.

Bức ảnh chụp cô bé 9 tuổi Kim Phúc của Việt Nam trần truồng chạy trốn bom napalm Mỹ - một trong những bức ảnh báo chí xuất sắc

Nếu muốn có 1 bức ảnh trông tự nhiên và có thần, phóng viên nên để nhân vật trong ảnh cười tự nhiên, thoải mái tham gia các hoạt động. Bất cứ khi nào có thể hãy chụp người thật làm việc thật, chứ đừng bắt nhân vật phải nhìn chằm chằm vô cảm vào không gian hay vờ bận rộn. Tuy nhiên, khi nhân vật đã hòa với bối cảnh thì phóng viên cần phải bắt được “khoảnh khắc vàng.” Tại đó, cái thần của nhân vật thực sự được bộc lộ.

Bức ảnh nên có chú thích rõ ràng.

Thật ngạc nhiên khi các biên tập viên thường nghĩ rằng:Tổng thống da màu của nước Mỹ OObama thì ai chẳng biết chứ. Đừng bao giờ cho rằng độc giả thông minh như bạn hoặc tất cả các độc giả sẽ đọc bài viết đó. Hãy chú thích rõ mọi thứ: nhân vật là ai, đang làm gì, như thế nào, tại đâu và khi nào.

Ảnh về tổng thống Obama không có chú thích

Bức ảnh phải là chiếc gương sự thật

Nhà nhiếp ảnh tự do người Mỹ Steve Nordup từng nói: “Bạn chụp một bức ảnh báo chí cũng tương tự như cầm gương ra cho mọi người soi. Cái gương đó không được phép biến dạng, mà phải trong sáng, đúng thực tế. Phải bằng mọi giá giữ lấy lòng tin của độc giả”.

Trong ảnh báo chí cũng không thể sử dụng kính lọc màu để làm tăng màu này, giảm màu kia. Trong ảnh báo chí, chỉ có thể cắt cúp, thay đổi độ tương phản, sáng, tối (trong chừng mực nhất định).Nhưng phải tôn trọng đối tượng chụp vì những bức ảnh chụp họ không thể quan trọng hơn chính nhân vật

Phóng viên ảnh chiến trường Brian Walski của tờ Los Angeles Times đã tạo ra bức ảnh giả (dưới) bằng cách phối 2 bức ảnh nguyên bản (trên).

Trong giới ảnh phương Tây, câu chuyện về một phóng viên của Báo Los Angeles Times (Mỹ) đã ghép ảnh người dân Irắc từ tấm ảnh này sang tấm ảnh kia (dù là cùng một nhân vật, nhưng ảnh sau động thái của nhân vật mạnh mẽ hơn) là bài học cho việc vi phạm tính đạo đức. Khi bị phát hiện, anh ta bị đuổi việc và bị huỷ toàn bộ kho ảnh tư liệu anh chụp cho toà báo.

Mỗi khuôn hình là một câu chuyện

Độc giả không có thời gian cho các câu chuyện tầm phào, họ cũng không muốn thấy những điều vô nghĩa trong các bức ảnh. Các bức ảnh phải cung cấp thông tin chứ không phải để trang trí. Ngắn gọn và trầm tĩnh hơn, nhà nhiếp ảnh tự do Steve Northup người Mỹ đưa ra mấy nguyên tắc: “Nếu sự kiện diễn ra lúc 2 giờ, hãy đến lúc 1 giờ và ở lại đến 3 giờ, hãy nghĩ trước khi bấm máy, đừng chụp bừa. Một tấm ảnh tốt cũng như một bản nhạc, có bắt đầu, có kết thúc!”

 
Để lại bình luận

Posted by on Tháng Mười Một 7, 2011 in bai tap

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: